

Chiều vàng…
“ Nắng vàng , nắng ngoài kia
Im nghe lặng , tách café vàng
Vàng nắng , ngoài kia nắng…! “

___________________________________________


Chiều vàng…
“ Nắng vàng , nắng ngoài kia
Im nghe lặng , tách café vàng
Vàng nắng , ngoài kia nắng…! “

___________________________________________

______________________________Đàmthuphai
Tháng Năm.., Hoa Phượng Tím...Ừ nhỉ.., tháng Năm vào gần cuối mùa Xuân rồi, mà trời vẫn còn lạnh lạnh..,những buổi sáng sớm khung trời vẫn còn mây mù giăng kín..,gần trưa trưa mới có những dàn trải nắng Xuân vàng ươm tơ mỏng trên những bãi cỏ quanh thành phố, trên thảm cỏ những căn nhà kín cửa im ắng..,và chim mới hót vang sau vườn...
Và chiều tàn về, tháng Năm với những hàng cây Phượng Tím nở hoa tím ngát rợp hai bên đường hai buổi đi về.., những cơn gió gai lạnh vẫn còn rơi rớt níu kéo của mùa Đông đã rũ áo ra đi từ hai mùa Trăng trước...
Lòng Mr. Mom cũng im vắng thanh tịnh.., ngồi trong xe ngày hai buổi đi về.., những con đường nhỏ quen thuộc bao nhiêu năm qua.., hôm nay giữa tháng ngày cuối Xuân , trên đường hai bên Phượng Tím nhạt nhòa giữa trời chiều tháng Năm , Mr. Mom bất chợt nhận ra điều lạ kỳ ấy trong tâm hồn mình : " sự im vắng và thanh tịnh đến lạ lùng ! " xâm chiếm ông từ từ và đã bao giờ vậy ?...Công việc, trách nhiệm , bổn phận, bạn và bè , hay những đêm ôm đàn với giọng hát nhuốm mầu thời gian mệt mỏi.., hay những trang viết cho cuốn " Nhật Ký: Một Ngày Trong Đời của Mr. MOM " đã chiếm hết tất cả thời gian còn lại trong ngày của ông ? cho đến khi ông đứng dậy , tắt đèn , mỗi đêm : đồng hồ luôn là , 2 hoặc 3 giờ sáng ?...
Một lần gặp người bạn ngoài phố chợ đông , cô nói :_ Anh.., nhìn anh đẩy xe đi chợ ,thấy...thương quá đi ! định mãi vậy sao ? ",_ Mr. Mom động đậy đôi môi :_" uhm.., thì từ ngày...cô lấy chồng tới giờ đấy mà ! ", Cô bạn cười to trong chợ :" hahaha.., nghe giọng anh vẫn thế : xạo tổ,...heheh vậy là em yên tâm ! ", Họ cho nhau cái ôm chào hỏi, và gật đầu cám ơn nhau.., vẫy tay và lại trở về với cuộc đời ngoài kia của mỗi người...
Mr. Mom mỉm cười..., rồi lâu dần cảm thấy mình đã quá quen thuộc với cái nếp "im vắng thanh tịnh" ấy,, ông phác tay một cử chỉ mơ hồ khua lên như có ý xua tan đi gì đó vừa nhoáng lên trong tâm trí...Có lẽ mình...già rồi sao vậy ? Mr. Mom lại mỉm cười một mình : " mình chưa bao giờ "cảm" thấy mình già ! " , Ok ..vậy là còn...tốt máy lắm rồi...!
Mr. Mom lại trở về sự “im vắng thanh tịnh” cố hữu...
Tháng Năm và mùa Xuân đang lướt qua ngoài cửa xe...Chai nước mầu đỏ nhỏ xíu bằng thép để trong túi áo, thỉnh thoảng lại được lôi ra , Mr. Mom tỉnh bơ uống chút chút trong xe.., dĩ nhiên ông ta cũng liếc mắt một vòng xem có Police đậu xe ngấp nghé đâu đó nơi góc khuất những nếp nhà quanh phố đó đây không ? Tin mới nhất cho biết :_ " Phạt hàng ngàn đồng, và có thể treo bằng lái xe 1 năm , chưa kể tùy : còn có thể...vào ngồi gỡ lịch 3 đến 6 tháng "...
Kệ, ông ta rất lỳ lợm cái khoản cứ tỉnh bơ "uống lén" chút chút cái thứ nước mầu đo đỏ sóng sánh u huyền trầm mặc ấy trong xe...và nghe nhạc...và những con đường...và người người vật vật xe xe các thứ,nhà cửa ,công viên.., hai bên hàng cây.., tất cả Đời sống bên ngoài kia loáng thoáng lướt qua như khúc phim quay chậm rãi từ từ như của Ngày Tháng Năm một nghìn chín trăm lâu lắm rồi vậy...
Con đường tháng Năm.., hai bên hàng Phượng Tím đã trổ bông tím nhàn nhạt ngát mênh mang suốt con đường dài cong cong dẫn đến sở làm , nhưng vì trời vẫn còn cái lạnh gai gai rơi rớt mỗi sáng sớm và chiều tàn.., nên có vẻ như chưa thấy mùa Hè lấp ló đến...
Tháng sau, khi các trường học đồng loạt đóng cửa nghỉ.., học sinh theo gia đình đi du lịch .., các khoảng trời sẽ càng thanh vắng hơn, xe cộ thưa thưa rộng ra.., nắng vàng rực rỡ hơn, trời nóng hơn.., thì những hàng cây Phượng Tím sẽ chỉ thấy một mầu Tím ngát mênh mang...
Mr. Mom đang đi bộ thong thả một mình trong công viên nhỏ gần nhà.., ông ta đang nghĩ đến chuyện sẽ tìm mua một con chó giống German" Dalmation " hai mầu trắng đen thuần chủng để cùng đi bộ...
Tháng Năm và mùa Xuân đang đi qua...
Những cây Phượng Tím đang nở hoa...
___________________________________ ( trích truyện dài : " Một Ngày Trong Đời Mr. MOM "
" KHÔNG PHẢI LỖI CỦA HOA HỒNG VÀNG "
Một ngày tình yêu gõ cửa
Của ngôi nhà có Hoa Hồng Vàng nở suốt bốn mùa đón gió
Người con gái cười xinh
Bình yên.
Nhưng cuộc đời luôn có những lý lẽ riêng
Sáng nắng, chiều mưa, và đêm về trong bão
Hoa Hồng Vàng thay những cánh hoa đầu tiên dần héo
Người con gái cười quên
Buồn tênh.
Có những ngày thời gian ngưng đọng trong một giấc chiêm bao
Hoa Hồng Vàng chết lặng...
Tiếng chim hót ngoài kia cũng hóa thành từng giọt nước mắt
Người con gái cười ngẩn ngơ
Bơ vơ.
Chẳng có ai hiểu hết nỗi đau của sự đợi chờ
Không có ai tin tình yêu lại mang đến niềm tuyệt vọng
Hoa Hồng Vàng bỏ rơi mình phía bên kia đời sống...
Người con gái cười thiết tha
Xót xa.
Có người trách tình yêu đừng gõ cửa ngôi nhà
Thì Hoa Hồng Vàng vẫn vàng tươi như từng có năm tháng...
Thì người con gái cứ vô tư mà vui sống...
Thì nắng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ thoáng xao động...
Thì tiếng cười vẫn trong veo dù có lẫn nước mắt
Hồn nhiên.
Rồi đôi lần trốn chạy khỏi ngôi nhà đã không còn bình yên
Quặn lòng nhìn đến bao lần những tình nhân về qua phố
Hoa Hồng Vàng rũ mình chào mùa gió
Người con gái cười mịt mờ
Xác xơ.
Và cuộc ra đi khi nắng chưa về trên thềm nhà
Hoa Hồng Vàng ở lại...
Tình yêu ở lại...
Người con gái cười nói
Ơ hờ.
Để thời gian đi hết bốn mùa
Ngày người con gái trở lại...
Hoa Hồng Vàng nơi ngôi nhà bỗng một sớm mai thức dậy
Người con gái cười quen
Cô đơn.
Những trang nhật kí được viết ra nhiều hơn
Có buồn vui, có ray rứt...
Hoa Hồng Vàng rũ những hạt sương và nhìn thấy nắng
Người con gái cười khúc khích
Bình yên?
Một ngày tình yêu lại gõ cửa
Của ngôi nhà có Hoa Hồng Vàng nở đã nhiều tháng năm
Người con gái cười nghi ngại
Chờ đợi.
Nào phải đâu Hoa Hồng Vàng có lỗi
Nào phải đâu tình yêu làm trái tim con người đau nhói
Nào phải đâu những thiên thần bỏ mặc ngày người con gái tuyệt vọng trong mệt mỏi
Nào phải đâu cuộc đời
Nào phải đâu gian dối...
Nào phải đâu tất cả những điều đó
ngày người con gái biết yêu trở lại...
Thơ : N.P.Việt
" NỤ HỒNG VÀNG "
Nụ hồng vàng
Đêm nay trời tháng giêng mát lạnh
Hồn mở phơi đón ngọn gió lành
Em yêu
Anh không tin vào định mệnh
Nên chẳng bao giờ xem chỉ tay.
Sá gì mấy niềm tin lặt vặt
Gửi tặng em một nụ hồng vàng
Tình sẽ chia xa hay phản bội
Mặc tình trắc trở, vẫn hân hoan.
Đêm nay trời mưa phùn rất nhẹ
Sao cũng làm ướt mắt em xanh?
Em yêu,
Đừng tin vào định mệnh
Rồi lệ buồn sẽ vỡ tan nhanh.
Sá gì mấy lo âu lặt vặt
Em đừng run nhận nụ hồng vàng
Tình sẽ chia xa hay phản bội?
Mặc tình trắc trở, hãy cười vang.
Đêm nay ngọn gió lành đã thổi
Nụ hồng vàng hé nở trong mưa
Em yêu
Sá gì mấy khổ đau lặt vặt
Khi yêu nhau định mệnh có cũng thừa.
Thơ : Đoàn Thạch Biền
" Nỗi Buồn Nào Của Riêng Ai..."
Tôi không phải là kẻ Tuyệt Vọng, nhưng dù sao tôi đã Thất Vọng quá lâu...!? uhm, thật vậy.., thất vọng về hầu như...tất cả các khía cạnh của Đời sống, thử đọc một vài tờ báo, nghe và xem tin tức một vòng thế giới qua TV, hay phóng cái nhìn về quê hương yêu dấu...Tôi chẳng thấy được điều gì hay ho !...Trên trời, không gian, mặt đất hay biển cả và Con Người- ( nhất là về khía cạnh Con Người : quả thật con người mới chính thật đã sống như chó sói với nhau, và chính là mối đe dọa cuộc tồn sinh của nhau...)...Tất cả đều phù du, mong manh, xáo trộn, u uẩn ,tức tửi, thô bỉ, dã man, và có vẻ như không không thực thực thế nào trên những khuôn mặt người đi lướt qua nhau trong giòng nghiệt ngã lạnh lùng...
Tôi qúa nhạy cảm, yếu đuối , nhát đảm hay là có cái tật như người ta hay mỉa mai :" lo bò trắng răng" vớ vẩn chăng ?!...
Không biết nữa ! nhưng tôi biết rất rõ rằng trái tim tôi luôn cứ hay u sầu, buồn bã và thất vọng !...Ngoài kia, giòng nghiệt ngã cuốn trôi phăng đi mọi thứ trong lòng nó cùng với phút giây ngày tháng năm thế kỷ...Đã qúa lâu rồi...Hàng ngàn năm đã trôi qua...
Nhưng, mặt khác.., tôi cũng lại là một người có niềm Tin tín ngưỡng, và tôn giáo của tôi là Thiên-Chúa-Giáo...Tôi vẫn luôn luôn hằng xử dụng một thứ sức mạnh nhu nhã tiềm ẩn im lặng : " Cầu Nguyện "!...Cho dù đôi khi đã có những giây phút tuyệt vọng với những giọt nước long lanh một mình...Tôi vẫn cứ có còn Niềm Tin cháy âm ỉ tận đáy sâu linh hồn..." cái Chết trên Thánh- Giá của Chúa Jesu" không phải là vô lý chứ !?...Cũng như 40 năm ngồi dưới gốc Bồ đề của Đức Phật không phải đã là công cốc...?!...
...Tôi có đọc được một câu chuyện về cô bé 9 tuổi tên Hoàng thị Mũ ở VietNam.., câu chuyện làm tôi buồn mấy ngày nay, cùng với những cảm xúc của thiên tai động đất và Biển cuồng nộ dâng nước tràn vào đất liền làm tan nát tang thương suốt miền duyên hải đông-bắc nước Nhật...cho thêm vào với nỗi bất an cú " Big One" sẽ làm Đất trở mình giận dữ với tiểu bang California...
Và những trận cuồng phong dân-chủ cùa dân chúng các nước Ả-rập, các bạo chúa độc tài Trung-đông cuồng tín cực đoan của..."Đấng Alla" ...Và ở quê hương tôi, những người cầm quyền ( hay cướp chính quyền !? ) cai trị dân chúng với sự dối trá, vô văn hóa một cách thô bạo, tham quyền cố vị, bán nước cầu vinh, bất bớ giam cầm, xử tù vô lý, vô luật pháp những người trẻ có tâm huyết với dân tộc...Và xã hội thì mỗi ngày mỗi khó khăn, luân thường đạo lý đảo lộn, giá trị nhân bản cốt lõi dần phai nhạt trước sự làm sao kiếm sống cho sự tồn tại của chính bản thân tao trước cái đã ! khoác bên ngoài là cái vỏ "phồn vinh giả tạo" của một nền kinh tế chơi tay đôi quá độ khi mới "nếm mùi" giầu có thịnh vượng của nền kinh tế thị trường của "bọn bóc lột tư bản " chưa bao lâu...
Tôi đọc câu chuyện có thật này, và nhận ra rằng những nỗi buồn lãng mạn, tâm hồn nhạy cảm , sự tuyệt vọng hay thất vọng chi đó của chúng ta , chỉ là ..."đồ zớ zẩn" chả ra làm sao hết ráo..! và " Nỗi Buồn không là chỉ của riêng ai..." trước những hoàn cảnh nghiệt ngã đời người đây đó quanh ta......
* "Cảm Phục cô bé 9 tuổi " ____
Mùa Xuân này, cô bé Hoàng Thị Mũ ở bản Nà Ca ( thị trấn Bảo Lâm,huyện Bảo Lâm,Cao Bằng ) chưa tròn 9 tuổi, nhưng đã có 7 tháng "làm Mẹ "...
Mũ "làm Mẹ" từ cái đêm tháng 7/2010.., khi ôm chặt đứa em út chỉ mới 8 tháng tuổi : trong đêm mưa như trút nước, trên chiếc mảng giữa giòng sông Gâm-- giòng sông đã vừa cướp đi mạng sống của Mẹ cùng đứa em trai 4 tuổi của em...
(...Mỗi buổi chiều, Mũ thường địu em ngồi trên mỏm đá đầu Bản - cháu chờ Bố về, hay nhớ Mẹ ?... )
Từ ngày Mẹ mất, Bố uống rượu nhiều hơn và có nhiều đêm đi mất biệt không về, nhà đã nghèo giờ thêm ngặt và lạnh, việc chăm sóc 2 cậu em trai 6 tuổi và em út mới 8 tháng tuổi phó mặc hết cho Mũ...
( ...Vệ sinh cho mình và cho hai em...)
Còn bé xíu , nhưng bé Mũ đã biết chuẩn bị cho em lớn 6 tuổi vào lớp 1, biết nấu cơm thêm nhiều nước để chắt lấy nước cơm cho em bú thay sữa, biết dọn nhà, biết thức trắng đêm trông em ốm bệnh, biết can Bố không nên uống nhiều rượu...Nhưng Mũ vẫn nhớ trường học, nhớ bạn, nhớ những thầy cô không ít lần tìm đến nhà dặn em tiếp tục đi học...
Ngày Mũ trở lại trường sau một tháng nghỉ học với đứa em lớn dắt tay, đứa em nhỏ trên lưng, các thấy cô mừng vui mà bật khóc. Cũng từ buổi ấy, bữa sáng, bữa trưa, các thầy cô ở Trường Tiểu học Nà Ca ( huyện Bảo lâm, Cao Bằng ) xúm vào lo cho cả 3 chị em mà mọi người gọi đùa là " 3 mẹ con "...
Bố đã bớt rượu, thương chị em Mũ hơn, nhưng chặng đường đến trường của em vẫn còn thật trắc trở, nặng nề, khó khăn..., đứa "con" địu sau lưng lớn nhanh mà "mẹ" như đẹt người không chịu lớn...
( hái rau cho bữa ăn chiều...)
( cho các em ăn trước...)
( thay quần cho em kịp thời trước khi nó..."tè" )
( với bé Hoàng A Bình, giờ đã hơn 1 tuổi, chị Mũ đã thực sự là bà "Mẹ"...)
( lớp 3A đã quen với "mẹ con" cô bé Mũ...)
( Đường đến trường dài hơn 2 km với 5 con dốc, chặng đường này cũng qua khúc sông Gâm đã cướp đi Mẹ và em trai 4 tuổi của Mũ...)
...
...Tôi đọc câu chuyện này qua 1 bài báo trong mục " Thư gửi bạn ta ' của ký mục gia Bùi Bảo Trúc trên báo Viet-Tide.., trong đó ông xúc động nói rằng : " tôi cảm thấy mắc một món Nợ với em bé gái 9 tuổi này " và ông đã tạm không gởi đi một món tiền nhỏ cho một hội cựu sinh viên Tân tây Lan để giúp gây quỹ cho t/p Christchurch cũng mới vừa bị một trận động đất rất nặng,ông tìm cách gởi về cho cô bé Mũ mà ông nói rằng ' cần trước hơn...! ", câu nói này thật sâu sắc, và tôi tin rằng tôi cũng cảm thấy cái " món Nợ" ấy trong tâm hồn mình đối với cô bé gái 9 tuổi ấy...
Mẹ Teresa có nói một câu nổi tiếng : " Ngày Hôm Qua đã qua, Ngày Mai thì chưa tới, chúng ta chỉ có Ngày Hôm Nay : vậy hãy làm một cái gì đó cho Ngày Hôm Nay "...
Vâng...! " ...Do Something for today...", và cho những việc tốt cụ thể gần gũi quanh ta...Cầu xin Thượng-Đế ban Bình an cho cuộc đời những ngày tháng năm sống tới tới phía trước của chúng ta... ...
... ... ___________________________________________________ ... ...
___ JAPAN HIT BY HUGE EARTHQUAKE and TSUNAMI...
...Những hoang tàn tan nát cả một miền duyên hải Đông-bắc nước Nhật sau trận động đất mạnh 8.9 ngoài khơi xa, khiến Biển dâng sóng thần vào đất liền tàn phá tất cả,để lại nhiều hậu quả thương đau , kể cả thảm họa phóng xạ rò rỉ do lò nhà máy điện nguyên tử bị sụp đổ.., gây nguy hiểm lây lan toàn cầu...
( Cầu Nguyện...)
( Biển giận dữ phóng cả một khối biển nước khổng lồ-Tsunami- tràn vào đất liền..., ảnh chụp cận ảnh kịp thời lúc Biển mới bắt đầu dâng nước lên, vượt qua bức tường cao ngăn nước...)
( con tầu khách nằm trên...nóc nhà ! )
( sức mạnh Tsunami nghiền nát tất cả trên đường đi...)
( cô Tayo Kitamura, quỳ gối bên xác Mẹ Kuniko Kitamura..., được lính cứu hỏa tìm thấy trong căn nhà bị cuốn trôi của bà ở Onagawa- Northeatstern Japan, Saturday, March 19-2011, following the last week's Earthquake and Tsunami...)
... ... ...______________________________________________________________ ... ..
LIBYA WAR...
___ Và cuộc chiến khởi đầu của liên quân Tây Âu tấn công vào quân đội Libya của tay bạo chúa độc tài Gaddafi sau khi Liên Hợp Quốc thông qua quyết định cho phép phương Tây can thiệp quân sự vào Libya giúp cuộc cách mạng nhân dân nổi dậy chống nhà độc tài ' đại tá Gaddafi" đã cai trị Libya cả 40 năm qua...Tiếp theo sau cuộc nổi dậy dân chủ thành công ở Tuynisi, Ai cập...( và hiện đang ảnh hưởng như Domino khắp vùng Trung đông và các nước Ả rập : Phải thế thôi...tức nước vỡ bờ, ngày tàn của những chế độ độc tài sẽ phải đến thôi.. ,khi mà nhân loại con người mỗi ngày mỗi ý thức ra cái quyền "làm con người " của mình...)
Và đây là "chân dung nhà độc tài : Gaddafi ", kẻ cực đoan ,lập dị nhất trong các lãnh tụ Ả- rập:
... ... ...________________________________________________________________ ... ... ...
Thế giới đảo điên...,Lòng người cũng điên đảo ?!
Không, cuộc sống vẫn còn tốt đẹp cho dẫu thế nào..., và quanh ta đây đó vẫn còn nhiều, nhiều ,nhiều những con người tốt đẹp... Cầu nguyện và vững Tin như thế.. ...
RABINDRANATH TAGORE __1861- 1941
( (Trích từ đoạn 2, đoạn 42,43,45 và đoạn 46 trong bài Thơ lớn "Tâm Tình Hiến Dâng " của Tagore, dài 85 đoạn...)
* 2_ ...Ủa, Thi sĩ, chiều xuống dần,tóc anh đang ngả mầu xám bạc, trong trầm tư cô đơn có nghe chăng lời gọi vọng lại từ kiếp sau ?
Chiều đến rồi, tôi đang lắng nghe,lắng nghe vì lẽ dẫu muộn màng có thể từ thôn làng vẫn có người đứng gọi. Để mắt ngắm nhìn liệu trái tim trẻ dại lạc loài có gặp nhau chăng,đôi mắt hăm hở đang mong chờ giai điệu, giai điệu có đến đánh tan màn im lặng,rồi thay họ nói lên lời. Ai sẽ ở đó dệt bài ca đắm đuối họ đang cất tiếng hát vang nếu tôi cứ ngồi bên bờ cuộc đời trầm ngâm nghĩ đến sống chết cùng thế giới bên kia ?
Sao Hôm đã lặn.Ánh lửa hỏa thiêu đã lụn dần bên bờ sông tịch mịch.Trong sân nhà hoang vắng bầy chó sủa suông dưới ánh trăng úa tàn.Nếu khách tha phương nào đó lìa bỏ căn nhà ấm êm tới đây ngắm nhìn đêm tối, cúi đầu lắng nghe bóng tối thì thầm,ai sẽ ở đây thì thào bên tai người ấy lẽ huyền bí cuộc đời nếu tôi đóng cửa cố tình dứt mình ra khỏi ràng buộc trần gian ?
Tóc ngả mầu hoa râm là chuyện nhỏ nhặt.Tôi vẫn trẻ như những người trẻ,già như những người già sống trong thôn làng.Ở đây,có người có nụ cười dịu hiền,chất phác,có người có ánh mắt ranh mãnh,tinh ma,có người ban ngày nước mắt trào tuôn,có người đêm tối nhỏ lệ âm thầm.Họ đều cần tôi,vì thế làm gì có thì giờ ấp ủ, nghiền ngẫm cuộc đời thế giới bên kia.
Tôi thuộc lớp tuổi mọi người có sao đâu tóc đã ngả mầu...
* 42_ ... Ồ ! gã điên, say mềm say miết !
Nếu đạp tung cửa ra đường làm trò hề đùa giỡn,dốc cạn hầu bao suốt đêm thâu,chẳng hề bận trí lo âu,không những thế còn dấn thân vào ngõ đi mới lạ,vui chơi cùng phường vô tích sự thì cũng chẳng cần để ý thi ca,triết lý làm chi.
Nếu giương buồm ra khơi lúc sắp phong ba,tất nhiên mái chèo sẽ gãy.Lúc đó tôi sẽ theo anh,say túy lúy,trác táng bất cần đời...
Thân này đã tiêu hoang ngày tháng với láng giềng đứng đắn,đàng hoàng.Biết nhiều nên tóc ngả mầu,nhìn lắm mắt không còn tinh sáng. Bao năm gom góp,nhặt thu mảnh vụn,mẫu nhỏ cuối cùng dẫm nát,bóp tan rồi tung hê cho gió bốn phương. Không tiếc nuối,vì hiểu tuyệt đỉnh của lịch duyệt,khôn ngoan là say túy lúy,trác táng bất cần đời...
Đừng sợ ! ưu tư,ngại ngùng sẽ tự biến tan.Mặc tôi lạc lối.Mặc men say ùa tới cuốn đi khỏi neo ràng buộc.Đời không thiếu người xứng đáng,cần cù,hữu dụng,khôn ngoan.Có người dễ dãi lúc đầu,có người tử tế về sau.Để họ sung sướng ,hưởng giầu sang,và mặc tôi khùng dại,vật vờ. Không sao hết,vì hiểu cứu cánh mọi việc làm là say túy lúy.trác táng bất cần đời...
Giờ đây xin thề trả lại cuộc đời mọi cầu mong đứng vào hàng người đứng đắn,đoan trang. Xin thề buông trôi tất cả màn kiêu hãnh,mớ hiểu biết,nhận thức chính tà. Xin thề đập tan thuyền ký ức không nương tay thương tiếc,lấy rượu nồng nhuộm đỏ tiếng cười,xé nát phù hiệu điềm đạm,lịch duyệt,và trịnh trọng xin thề trở thành kẻ vô dụng để say túy lúy,trác táng bất cần đời...
* 43_...Không, tôi sẽ chẳng bao giờ là người tu khổ hạnh dù các bạn nói gì. Nàng không thề ước.Dứt khoát,nếu chưa tìm ra nơi náu thân rợp mát và bạn tâm giao để hành xác ăn năn.
Không, tôi sẽ không là người tu khổ hạnh,không rời bếp lửa,mái nhà êm ấm vào ẩn mình trong rừng xanh tịch mịch nếu dưới bóng cây thanh vắng không tà áo vàng nghệ,không tiếng cười hớn hở vui tươi...
* 45_...Vậy đừng quên tiếng mình cười chỉ là nguồn vui vô nghĩa,ánh sáng lấp lánh trên ngọn sóng lăn tăn. Hãy để đời nhẹ nhàng nhảy múa bên biên giới thời gian,sương mai lung linh trên búp nhọn đầu lá, lúc ấy lướt dạo phím đàn,cung điệu sẽ dìu dặt khi nhặt khi khoan...
* 46_...Tuổi xanh úa tàn theo năm tháng,ngày Xuân lén lút ra đi,hoa mong manh chết dần vô ích.Có người uyên bác nói đời chỉ là giọt sương mai trên lá sen...
Lại đây hỡi đêm mưa, giọt rơi lộp bộp.Cười lên mùa Thu vàng ửng của ta.Và về đây mùa xuân vô tình,vạn vật đang chờ nụ hôn trìu mến...
Ngồi một xó thật thú vị trầm tư rồi làm Thơ: Hỡi em,vũ trụ của riêng tôi ! Nhưng bi hùng biết mấy khi ôm nỗi buồn riêng không cần an ủi từ đâu...
Nhưng,có khuôn mặt tươi vui ngó vào khung cửa ngước mắt nhìn.Làm sao lau khô lệ ướt,đổi điệu bài ca ? Vì ai hay thời gian trôi như chim bay...
... ... ... ... ... ... ...
( Tặng cho...sinh nhật tui ! )