Ở những nếp gấp cuối cùng của tâm hồn người đàn ông Vietnam ấy..: Hình ảnh em vẫn tồn tại nguyên vẹn vẻ Đẹp ban đầu...
Người con gái dịu dàng, ngoan hiền, khiêm nhu, nói năng nhỏ nhẹ, "mọi thứ" hiện diện ở em cả hai khía cạnh "thể xác " và tâm hồn..., đều tạo ra sự ngưỡng mộ cho những người đàn ông khi gặp gỡ, tiếp xúc hay được nói chuyện quen biết với em..v.v...Họ thảy đều có thể có cùng một ý nghĩ thầm thì như này : " Đây chính là người phụ nữ tâm hồn tôi chờ đợi, cô ấy chính là hiện thân của sự dịu dàng, ngoan hiền và đạo đức.., cô là người Vợ,người Mẹ tuyệt vời cho dù người đàn ông nào có "bảo thủ" hay khó tính, khó chịu đến đâu..."..v.v...và ..v.v...
Hình ảnh chân thật của người con gái ấy đây :
Cô không phải người Tây Phương.., chính thật cô là người Phương Đông !
Là người Châu-Á nếu tính theo thực tế Địa Lý đất nước quê hương cô cùng các quốc gia khác của Đông Phương , nhưng là vùng "giữa Đông" , nghĩa là Trung Đông... ( Khác với miền Viễn Đông có các nước như China, Lao, Thai, Miến, Cambodia...VietNam..Indonesia..Malaysia...Singapore..v.v...)
Nhưng quê hương cô lại không phải thuộc khối các dân tộc Ả Rập là một "nhánh" với những nét văn hóa tập tục khác hẳn...,tuy cùng chung một tôn giáo Hồi Giáo, thế mới lạ !
Quê hương cô Iran cùng với Iraq lại là một "nhánh" khác của cả một thời huy hoàng Đế quốc Hồi Giáo phồn vinh, hùng mạnh và...hung hãn xa xưa của vùng đất Trung Đông đầy huyền thoại...
Và chính xác cô vẫn là người Đông Phương , với nền văn hóa cũng thuộc hàng Nghìn Năm như những nền văn hóa khác xa xưa hàng ngàn năm của Châu-Á...
Cô người xứ sở Iran ( Persian- Ba Tư của chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm, mà cả thế giới từ con nít đến người lớn nào "có...đi học đều có biết và đọc qua" chuyện ấy...)
Người con gái ấy tên "Shirin" phiên âm và đọc theo
phiên âm ngữ quốc tế như vậy...
Được biết ý nghĩa tên của cô , hiểu theo tiếng Anh là sự ngọt ngào, là mật ong...
Quả thật tuyệt vời như Ông Bà ta bảo " người sao chiêm bao làm vậy ", là thế không sai !...Vì cô Đẹp Người và Đẹp Nết .
Về khía cạnh này thì dân gian người ta cũng có câu : " Công, Dung, Ngôn, Hạnh" mà tất cả chúng ta ai cũng biết ý nghĩa nó nói gì về người phụ nữ...
... ...
Cô có tất cả những điều ấy đủ để nhận được lời ca tụng, khen ngợi về một người phụ nữ nói chung...
...... ... ...
Và nói...riêng, ở một khía cạnh rất tế nhị , rất lãng mạn, rất...nhức nhối đẹp đẽ thanh thoát của một thứ dạng tình cảm xưa cũ như trái đất : "Tình Yêu"..,thì..
( Nhưng là một Tình yêu viễn cảm xa xôi không thể vượt qua ranh giới, vì nếu viên mãn, nếu "chạm "vào nó được, nếu..."nếm" nó được, thì Tình yêu sẽ có thể...vỡ tan nát,dang dở đau đớn và...mất đẹp !..v.v...Nên mới có nhạc sĩ viết bài hát có câu rằng : " Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Tình mất vui khi đã vẹn câu thề ", là vì vậy...)
...thì cô lại có mối "giao hảo" với một người đàn ông...Vietnam . ( zẫy mới ghê , ly kỳ chứ...
)
Người đàn ông Vietnam ấy sống ở Mỹ, và là người Thiên-Chúa giáo..., như vậy , đọc đến đây, bạn sẽ hiểu ra phần nào của sự...kết thúc của "Love Story" này , phải không ?
Đúng vậy !
Cô đã thưa "Vâng" với gia đình mà chấm dứt mối tình" viễn cảm" xa xôi với người đàn ông Vietnam Công-Giáo ấy...
Cô là con út trong một gia đình Hồi giáo nền nếp, bảo thủ gìn giữ với những giá trị truyền thống dành cho người phụ nữ Đông Phương...Tuy nhiên gia đình cô không thuộc thành phần quá bảo thủ, đến cực đoan đâu.., vì cô đã tốt nghiệp Đại Học loại ưu, và cô vẫn có thể mặc quần Jean bó, áo pull chui đầu...v.v...( trừ quần...sọt, và váy...ngắn , Dĩ nhiên rồi !...Hic...)
Nhưng , cái khăn trùm đầu che mái tóc khi ra ngoài đường phố chợ búa , thì dứt khoát phải có trên đầu...


" SHIRIN "

"Shirin và gia đình..." ( chưa đầy đủ những anh chị em khác nữa. )
...
Nhưng , làm thế nào mà họ lại có thể quen được nhau, mà lại còn có thể nói là ..."yêu nhau" nữa !?
Hẳn nhiên, bạn mềnh sẽ thắc mắc và không tin lắm câu chuyện " Love Story" rất đẹp này...!?
Một cô gái người iran , con gái út kưng của một gia đình Hồi giáo lại quen biết với một người đàn ông Vietnam Công-Giáo...
Vì ai cũng biết sự khác nhau (tuy không lớn) giữa hai nền văn hóa của "Trung-Đông" và "Viễn Đông" cho dù cũng có những điểm tương đồng vì cùng là người Đông Phương... ( Ấy là chưa nói đến sự khác biệt và xung khắc vô cùng lắm với văn hóa Tây Phương nhé ! )... Cho đến sự đố kỵ giữa văn hóa của những người Hồi giáo cứ vẫn còn ảnh hưởng rất nặng từ thời "phong kiến" vua chúa , Giáo sĩ uy quyền xa xưa- với - người Thiên Chúa Giáo...
Thế mới có chuyện để...kể chứ lị !...
Dĩ nhiên, phải có "cơ duyên"...và chưa có thể gọi là 'Định Mệnh" được, có lẽ chỉ là "cơ" với "duyên " có sẵn rồi trong cái khung sườn quan hệ giây mơ rễ má đưa qua đẩy lại , mà họ quen được nhau !
Đơn giản lắm : cô- Shirin- là..."cousin", là "cousinly" ( họ hàng, chị em họ..v.v...) với hai cô gái cũng người iran/vietnam thì gọi người đàn ông Vietnam này...bằng "uncle" - là Cậu ! và gọi chị lớn của người đàn ông VN này là...Mẹ ! ( Mẹ ruột nhé ! )
Hai cô cháu gái xinh đẹp kia là con gái của Mr. Allahyar Malek là...anh rể của người đàn ông Việtnam kia...
Đấy, nó là như thế..., đầu đuôi xuôi chuyện nó là như...vại, như vại... !
Gớm khổ...
Sẽ không thể kể đi vào chi tiết ở đây trong khuôn khổ chật hẹp của một entry-blog này được !
Kể chuyện vui miệng sơ sơ tổng quát thế thôi vậy nhé, vì để viết lại chi tiết thì phải viết nguyên một...cuốn tiểu thuyết ba, bốn trăm trang đấy...
Và "người đàn ông Vietnam" ấy là người đứng ở giữa hai cô cháu gái...iran/vietnam trong hình dưới đây nàh...
:
( hai chị em Ayda và Amira-Rejak Allahyar Malek chụp với "uncle" ngày Tết Vietnam )
... ...
_____________________________________________________________________
--> Đọc tiếp..
Người con gái dịu dàng, ngoan hiền, khiêm nhu, nói năng nhỏ nhẹ, "mọi thứ" hiện diện ở em cả hai khía cạnh "thể xác " và tâm hồn..., đều tạo ra sự ngưỡng mộ cho những người đàn ông khi gặp gỡ, tiếp xúc hay được nói chuyện quen biết với em..v.v...Họ thảy đều có thể có cùng một ý nghĩ thầm thì như này : " Đây chính là người phụ nữ tâm hồn tôi chờ đợi, cô ấy chính là hiện thân của sự dịu dàng, ngoan hiền và đạo đức.., cô là người Vợ,người Mẹ tuyệt vời cho dù người đàn ông nào có "bảo thủ" hay khó tính, khó chịu đến đâu..."..v.v...và ..v.v...
Hình ảnh chân thật của người con gái ấy đây :
Là người Châu-Á nếu tính theo thực tế Địa Lý đất nước quê hương cô cùng các quốc gia khác của Đông Phương , nhưng là vùng "giữa Đông" , nghĩa là Trung Đông... ( Khác với miền Viễn Đông có các nước như China, Lao, Thai, Miến, Cambodia...VietNam..Indonesia..Malaysia...Singapore..v.v...)
Nhưng quê hương cô lại không phải thuộc khối các dân tộc Ả Rập là một "nhánh" với những nét văn hóa tập tục khác hẳn...,tuy cùng chung một tôn giáo Hồi Giáo, thế mới lạ !
Quê hương cô Iran cùng với Iraq lại là một "nhánh" khác của cả một thời huy hoàng Đế quốc Hồi Giáo phồn vinh, hùng mạnh và...hung hãn xa xưa của vùng đất Trung Đông đầy huyền thoại...
Và chính xác cô vẫn là người Đông Phương , với nền văn hóa cũng thuộc hàng Nghìn Năm như những nền văn hóa khác xa xưa hàng ngàn năm của Châu-Á...
Cô người xứ sở Iran ( Persian- Ba Tư của chuyện Nghìn Lẻ Một Đêm, mà cả thế giới từ con nít đến người lớn nào "có...đi học đều có biết và đọc qua" chuyện ấy...)
Người con gái ấy tên "Shirin" phiên âm và đọc theo
phiên âm ngữ quốc tế như vậy...
Được biết ý nghĩa tên của cô , hiểu theo tiếng Anh là sự ngọt ngào, là mật ong...
Quả thật tuyệt vời như Ông Bà ta bảo " người sao chiêm bao làm vậy ", là thế không sai !...Vì cô Đẹp Người và Đẹp Nết .
Về khía cạnh này thì dân gian người ta cũng có câu : " Công, Dung, Ngôn, Hạnh" mà tất cả chúng ta ai cũng biết ý nghĩa nó nói gì về người phụ nữ...
... ...
Cô có tất cả những điều ấy đủ để nhận được lời ca tụng, khen ngợi về một người phụ nữ nói chung...
...... ... ...
Và nói...riêng, ở một khía cạnh rất tế nhị , rất lãng mạn, rất...nhức nhối đẹp đẽ thanh thoát của một thứ dạng tình cảm xưa cũ như trái đất : "Tình Yêu"..,thì..
( Nhưng là một Tình yêu viễn cảm xa xôi không thể vượt qua ranh giới, vì nếu viên mãn, nếu "chạm "vào nó được, nếu..."nếm" nó được, thì Tình yêu sẽ có thể...vỡ tan nát,dang dở đau đớn và...mất đẹp !..v.v...Nên mới có nhạc sĩ viết bài hát có câu rằng : " Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Tình mất vui khi đã vẹn câu thề ", là vì vậy...)
...thì cô lại có mối "giao hảo" với một người đàn ông...Vietnam . ( zẫy mới ghê , ly kỳ chứ...
Người đàn ông Vietnam ấy sống ở Mỹ, và là người Thiên-Chúa giáo..., như vậy , đọc đến đây, bạn sẽ hiểu ra phần nào của sự...kết thúc của "Love Story" này , phải không ?
Đúng vậy !
Cô đã thưa "Vâng" với gia đình mà chấm dứt mối tình" viễn cảm" xa xôi với người đàn ông Vietnam Công-Giáo ấy...
Cô là con út trong một gia đình Hồi giáo nền nếp, bảo thủ gìn giữ với những giá trị truyền thống dành cho người phụ nữ Đông Phương...Tuy nhiên gia đình cô không thuộc thành phần quá bảo thủ, đến cực đoan đâu.., vì cô đã tốt nghiệp Đại Học loại ưu, và cô vẫn có thể mặc quần Jean bó, áo pull chui đầu...v.v...( trừ quần...sọt, và váy...ngắn , Dĩ nhiên rồi !...Hic...)
Nhưng , cái khăn trùm đầu che mái tóc khi ra ngoài đường phố chợ búa , thì dứt khoát phải có trên đầu...
" SHIRIN "
"Shirin và gia đình..." ( chưa đầy đủ những anh chị em khác nữa. )
...
Nhưng , làm thế nào mà họ lại có thể quen được nhau, mà lại còn có thể nói là ..."yêu nhau" nữa !?
Hẳn nhiên, bạn mềnh sẽ thắc mắc và không tin lắm câu chuyện " Love Story" rất đẹp này...!?
Một cô gái người iran , con gái út kưng của một gia đình Hồi giáo lại quen biết với một người đàn ông Vietnam Công-Giáo...
Vì ai cũng biết sự khác nhau (tuy không lớn) giữa hai nền văn hóa của "Trung-Đông" và "Viễn Đông" cho dù cũng có những điểm tương đồng vì cùng là người Đông Phương... ( Ấy là chưa nói đến sự khác biệt và xung khắc vô cùng lắm với văn hóa Tây Phương nhé ! )... Cho đến sự đố kỵ giữa văn hóa của những người Hồi giáo cứ vẫn còn ảnh hưởng rất nặng từ thời "phong kiến" vua chúa , Giáo sĩ uy quyền xa xưa- với - người Thiên Chúa Giáo...
Thế mới có chuyện để...kể chứ lị !...
Dĩ nhiên, phải có "cơ duyên"...và chưa có thể gọi là 'Định Mệnh" được, có lẽ chỉ là "cơ" với "duyên " có sẵn rồi trong cái khung sườn quan hệ giây mơ rễ má đưa qua đẩy lại , mà họ quen được nhau !
Đơn giản lắm : cô- Shirin- là..."cousin", là "cousinly" ( họ hàng, chị em họ..v.v...) với hai cô gái cũng người iran/vietnam thì gọi người đàn ông Vietnam này...bằng "uncle" - là Cậu ! và gọi chị lớn của người đàn ông VN này là...Mẹ ! ( Mẹ ruột nhé ! )
Hai cô cháu gái xinh đẹp kia là con gái của Mr. Allahyar Malek là...anh rể của người đàn ông Việtnam kia...
Đấy, nó là như thế..., đầu đuôi xuôi chuyện nó là như...vại, như vại... !
Gớm khổ...
Sẽ không thể kể đi vào chi tiết ở đây trong khuôn khổ chật hẹp của một entry-blog này được !
Kể chuyện vui miệng sơ sơ tổng quát thế thôi vậy nhé, vì để viết lại chi tiết thì phải viết nguyên một...cuốn tiểu thuyết ba, bốn trăm trang đấy...
Và "người đàn ông Vietnam" ấy là người đứng ở giữa hai cô cháu gái...iran/vietnam trong hình dưới đây nàh...
... ...
_____________________________________________________________________